Riêng một góc nhà

MẸ

Trước ngày con lên đường thi đại học mẹ vẫn gánh rau muống lên chợ xã bán !

40 mớ rau muống chỉ vỏn vẹn 80 ngàn.

Trưa về mẹ đưa cho con 100 ngàn để sớm mai đi thi. Buổi tối con đi nấu cơm thấy chum gạo đã gần hết.
Sáng hôm sau mẹ tiễn con lên xe khách. Đôi mắt mẹ nhìn mãi về phía con…nhưng…

Con lại không nhìn về phía mẹ ! Trái tim con như thắt lại ! Sao mẹ lại giấu con ?
Mẹ bán rau được 80 ngàn…còn 20 ngàn mẹ bán ít gạo còn lại trong chum…Vậy con rồi đi thi mẹ ở nhà nấu cơm bằng gì đây ???

 ( Ớt không cay )


Bí mật không thể nói.

Tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, luôn mong ước có những giây phút lãng mạn như một đứa trẻ mong được cho kẹo. Chồng tôi thì hoàn toàn ngược lại, anh ấy thiếu nhạy cảm và không tạo được những phút lãng mạn trong cuộc sống của chúng tôi, và điều này ngày càng làm tôi chán nản. Một ngày nọ, tôi quyết định nói với chồng tôi ý định của mình: ly dị.

Tại sao? chồng tôi hỏi, anh ấy bị sốc.

-Em mệt mỏi rồi, và không phải bất cứ chuyện gì xảy ra trên Trái Đất này cũng cần có nguyên nhân cả.

Anh im lặng suốt cả đêm, có vẻ suy nghĩ lung lắm. Cảm giác về sự thất vọng của tôi càng tăng thêm. Đây là một người đàn ông mà ngay cả cách thể hiện mình trong lúc khó khăn mà cũng không làm được, thì liệu tôi có thể hy vọng điều gì nữa ở anh ấy? Cuối cùng, anh ấy hỏi tôi:Bây giờ anh có thể làm gì để em thay đổi quyết định?” . Người ta nói đúng, thật khó để mà thay đổi tính cách của một con người, và tôi bắt đầu đánh mất sự kiên nhẫn. Tôi nhìn sâu vào mắt anh và trả lời chậm rãi:

-Đây là một câu hỏi mà nếu anh có thể trả lời và thuyết phục được trái tim em, em sẽ thay đổi ý định. Ví dụ em muốn có bông hoa mọc trên vách núi mà biết chắc rằng để hái được nó anh sẽ phải chết. Liệu anh có hái nó cho em không?

-Anh sẽ trả lời vào ngày mai.

Niềm hy vọng của tôi như chìm đi vì câu trả lời của anh. Sáng hôm sau khi tôi thức dậy thì anh ra đi. Tôi nhìn thấy một mảnh giấy với chữ viết nguệch ngoạc trên bàn ăn gần cửa ra vào.

“Em thân yêu, Anh sẽ không hái bông hoa đó, nhưng hãy cho phép anh giải thích…”( Tim tôi gần như vỡ tan khi đọc những dòng đầu tiên).

“Khi em sử dụng vi tính, em thường xáo trộn lung tung tất cả các chương trình rồi ngồi khóc trước màn hình. Anh phải để dành những ngón tay của mình để sắp đặt các chương trình cho em.

Em luôn ra khỏi nhà mà quên không mang theo chìa khóa. Anh phải để dành đôi chân của anh để chạy nhanh về nhà mở cửa cho em.

Em thường chỉ thích ở trong nhà, anh sợ rằng em sẽ bị trầm uất, anh phải để dành miệng anh để kể em cho nghe những câu chuyện vui.

Em luôn nhìn chăm chăm vào máy vi tính, điều đó hoàn toàn không tốt cho mắt của em, anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già anh có thể cắt móng tay cho em, giúp em nhổ đi những sợi tóc trắng phiền muộn. Khi anh nắm tay em đi dạo trên bãi biển để thưởng thức ánh mặt trời và bãi cát đẹp, anh có thể nói cho em biết màu của những bông hoa, giống như màu rực rỡ trên khuôn mặt trẻ trung của em.

Vì vậy em thân yêu ạ, trừ khi anh chắc chắn được rằng có một ai đó yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ hái bông hoa đó cho em rồi chết”.

(Nước mắt tôi rơi lã chã trên lá thư làm nhòe cả những nét chữ của anh).

“Bây giờ, khi đã đọc xong thư, nếu chấp nhận lời giải thích của anh, hãy mở cửa cho anh vì anh đang đứng chờ để mang cho em bữa ăn sáng mà em yêu thích”.

Tôi chạy ào ra cửa, và thấy anh đang đứng với khuôn mặt đầy lo lắng, tay nắm chặt một bình sữa với khúc bánh mì. Bây giờ tôi đã chắc chắn rằng không ai yêu tôi nhiều hơn anh. Và tôi quyết định để mặc những bông hoa trên vách núi.

(Bông hoa trên vách núi- TÚ VÂN ( dịch từ Internet ))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s